Vào mùa thu hoạch mía, nỗi lo lắng
nhất của chúng tôi là tìm không ra người cắt. Mía “chín” đồng loạt trên ruộng,
để ngày nào thiệt hại ngày đó, dù giá tiền công cao nhưng rất khó tìm ra người
cắt mía.
Từ khi có chiếc máy của ông Mạnh.
chúng tôi rất mừng. Cắt bằng máy đủ thứ tiện: chủ mía không phải lo canh giữ,
không phải đốt thực bì sau khi thu hoạch xong. Mía cắt đến đâu xe chở thẳng về
nhà máy vào bàn cân ngay Ông Đậu Đình Hào (chủ mía ở xã Chư Đrăng)
Quyết
định chơi liều
Vào mùa thu hoạch mía, nỗi lo lắng
nhất của chúng tôi là tìm không ra người cắt. Mía “chín” đồng loạt trên ruộng,
để ngày nào thiệt hại ngày đó, dù giá tiền công cao nhưng rất khó tìm ra người
cắt mía. Câu chuyện bỏ tiền tỷ để mua máy thu hoạch mía công suất lớn tại một nơi mà
cây mía chưa phải là thứ cây chủ lực như ở Tây nguyên, là việc làm quá lạ lẫm.
Lạ hơn nữa khi chủ nhân của chiếc máy này là nông dân thứ thiệt. Để “rước” được
chiếc máy về đồng, ông phải cầm cố hết gia sản, xoay xở đủ đường. Ông Mạnh cho
biết, nhiều năm nay vùng nguyên liệu mía của Ia Pa (Phú Thiện, Gia Lai) liên
tục mở rộng diện tích. Trong khi công suất các nhà máy đường còn hạn hẹp, dẫn
đến tình trạng mía “chín” rộ nhưng không kịp thu hoạch, không có nhân công chặt
khiến mía cháy liên tục, hao hụt đủ đường, nông dân nhìn mía mà khóc ròng. Đứng
trước câu chuyện mất miếng ăn lúc kề miệng này của nông dân, năm 2012 Nhà máy
đường Ayun Pa (thị xã Ayun Pa, Gia Lai) đã “đánh tiếng”, để nông dân đầu tư
thay đổi phương thức sản xuất. Những chuyến đi đến các vùng chuyên canh mía lớn
được tổ chức, những đợt tham quan, học tập được mở ra, và bao giờ những chuyến
đi ấy cũng làm các lão nông dày dạn nghề mía ở Tây nguyên sôi sục. Ông Mạnh bên
chiếc máy cắt mía 12 tỷ đồng.
Ở vùng chảo lửa Ia Pa, Ayun Pa,
nỗi ám ảnh lớn nhất là khi mía “chín” nhưng không có nhân công, đốn không kịp
nên ruộng mía bị biến thành mồi cho lửa. Nhưng chỉ nghĩ đến chuyện mua sắm máy
móc cả chục tỷ đồng để thay đổi công nghệ, nhiều đại gia trồng mía đã lắc đầu:
“Không thể liều được!”. Một chuyến đi do Nhà máy đường Ayun Pa tổ chức tháng
12/2013 đã ra chuyện. Vì ngoài các cán bộ kỹ sư nhà máy còn có thêm ông Trần
Đình Mạnh - một người không nổi tiếng vì giỏi trồng mía, mà giỏi vì hay... tò
mò. Chứng kiến cánh đồng mía của Công ty Hưng Thịnh (tỉnh Tây Ninh) được thu
dọn gọn ghẽ bởi cỗ máy có xuất xứ từ Mỹ, ông lấy điện thoại ra chụp hình rồi
xuýt xoa “thăm” máy, tìm hỏi chủ nhân về cỗ máy có hình dáng lạ lẫm ấy. Chuyến
đi kết thúc, lãnh đạo Nhà máy đường Ayun Pa cũng xác định chỉ mang tính chất
“mở mang tư duy”, thay đổi cách suy nghĩ của dân, chứ không dám tin sẽ có người
đầu tư thật. Vậy mà mấy ngày sau, một buổi sáng cuối năm, ông Mạnh lên tận nhà
máy xin gặp giám đốc. Ông run run nói: “Tôi ưng cái máy cắt mía đó lắm, nếu nhà
máy tạo điều kiện nhập về vùng này thì tôi... đăng ký mua một chiếc”. Máy cắt
mía của ông Mạnh đang thu hoạch mía.
Đột phá
khi ứng dụng công nghệ
Một lãnh đạo Nhà máy đường Ayun Pa
kể lại: “Chúng tôi có chủ trương khuyến khích dân thay đổi phương thức sản
xuất, mua sắm máy móc, nhưng chưa hề nghĩ đến việc có một người nông dân đứng
ra đăng ký mua cỗ máy trị giá cả mấy gia tài này”. Ông Mạnh cho biết,
ngay sau khi trình bày ý định về việc mua sắm máy thu hoạch mía, Nhà máy đường
Ayun Pa đã đứng ra hướng dẫn ông làm hợp đồng. Ông được trực tiếp tìm hiểu về
công năng, chi phí cũng như các thông tin liên quan. Tuy nhiên, ông đã “ù tai”
khi biết số tiền phải trả 12 tỷ đồng : “Tôi chưa bao giờ biết đến số tiền lớn
như thế. Làm lụng bao nhiêu năm cũng chỉ đủ nuôi con, có mấy miếng đất và một
ngôi nhà để ra vào. Một chiếc máy 12 tỷ đồng là điều quá sức tưởng tượng”. Nhà
máy đường Ayun Pa đã đứng ra cam kết, bảo lãnh cho ông vay nợ, cấn trừ mua máy,
phần vốn còn lại vợ chồng ông phải đứng ra lo liệu. Bà Phạm Thị Vân - vợ ông
Mạnh, kể khi nghe chồng bàn mua máy cắt mía 12 tỷ đồng, bà không dám tin là sự
thật.
Ông Mạnh vẫn quyết, hai vợ chồng
bàn nhau cả tháng trời không thông. Gia đình, người thân nghe đến chuyện cũng
gạt đi: “Sẩy ra chuyện gì thì cái nhà cũng không còn để ở”. Nhưng ông Mạnh lấy
bút vẽ lên giấy hạch toán: “Một ngày máy có thể cắt 300-500 tấn mía. Giá cắt
bình quân 200.000 đồng/tấn. Một mùa mía kéo dài năm tháng. Như thế nếu mọi việc
suôn sẻ thì khoảng 5 năm là có thể hoàn chi phí”. Tính toán kỹ lưỡng mọi
chuyện, hai vợ chồng quyết định ôm sổ đỏ lên ngân hàng đi cầm cố. Toàn bộ xe
cộ, tài sản cũng gửi cho Nhà máy đường Ayun Pa để làm tín chấp. Cuối năm 2014,
chiếc máy cắt mía bạc tỷ được đưa xuống đồng mía Ia Pa, đã trở thành một “sự
kiện”. Hàng ngàn nông dân, các kỹ sư và nhà máy đường các vùng đã tập trung ở
đồng ruộng. Lần đầu tiên ở vùng nông thôn vốn quen với sức người, thủ công, thì
một chiếc máy khổng lồ hình thù lạ lẫm xuất hiện khiến nhiều người háo
hức.
Dưới những ruộng mía bạt ngàn,
chiếc máy mở rộng bộ lưỡi cắt, rồi lao đi ôm hàng ngàn cây mía đưa vào hệ
thống. Máy đi đến đâu mía được cắt gọn sạch và cho ra sản phẩm đến đó. Ông Mạnh
nói: “Gần bốn tháng kể từ ngày đưa máy về đến nay, chưa một ngày nào hết việc.
Ruộng mía nào của bà con khô cháy, chín rộ tôi sẽ ưu tiên cắt trước. Chưa biết
hiệu quả tới đâu, nhưng trước mắt thấy bà con rất phấn khởi vì mía được thu
hoạch kịp thời, hạn chế thiệt hại cho người dân”. Ông Mạnh khấp khởi: “Công
suất máy cắt bằng ba bốn trăm nhân công, nhưng với điều kiện cánh đồng bằng
phẳng, mía được trồng theo quy trình sẵn. Vùng nguyên liệu này hầu hết người
dân đều trồng thủ công. Khi máy vào thu hoạch gặp rất nhiều cản trở, các thiết
bị hỏng hóc liên tục. Thấy máy làm nhanh, giải quyết được chuyện thời vụ nên bà
con rất phấn khởi. Tôi có thể thất bại khi mua chiếc máy cắt mía này, nhưng nếu
tôi thắng lợi thì đó là câu chuyện để người dân mạnh dạn thay đổi, mà họ phải
thay đổi chứ thế giới này người ta văn minh lắm rồi”.
Theo Thái
Bá Dũng/Tuổi Trẻ


Bà con đang xem trang web riêng chuyên đăng các bài viết thông tin hữu ích nhất dành cho bà con nông dân về ngành nông nghiệp